|

Tào Tháo (155-220) là nhà chính trị, quân
sự, văn học kiệt xuất thời Tam Quốc. Ông vừa là lãnh tụ
của văn đàn Kiến An, đồng thời là một chuyên gia về khí
công dưỡng sinh...
Do ảnh hưởng quá lớn của bộ tiểu thuyết Tam Quốc
diễn nghĩa của La Quán Trung, nên khi nhắc đến Tào Tháo
người ta thường không mấy thiện cảm, hình dung đó là con
người gian hùng, đa nghi… Kỳ thực, Tào Tháo một đời nam
chinh bắc chiến, tranh thế tam phân, lập ra triều Ngụy,
vừa là lãnh tụ của văn đàn Kiến An, đồng thời là một
chuyên gia về khí công dưỡng sinh.
Chiêu nạp thuật sĩ, thông hiểu
phương dược
Tào Tháo từ nhỏ theo học võ nghệ, xông
pha trận mạc, khi lớn tuổi thì trọng phép dưỡng sinh.
Trong “Thiên kim yếu phương” của đạo sĩ danh y Tôn Tư
Mạo có chép bức thư của Tào Tháo gửi cho đạo sĩ Hoàng
Phủ Long hỏi về đạo dưỡng sinh, rằng: “Tôi nghe nói ngài
đã ngoài trăm tuổi mà thể lực tráng kiện, tai thính mắt
tỏ, da dẻ hồng nhuận, dám hỏi đạo dưỡng sinh của ngài là
thế nào”.
Hoàng Phủ Long hồi đáp rằng: “Thần nghe
nói trong khoảng trời đất chỉ có con người là quý, mà
cái quý nhất của người không ngoài sinh mệnh. Vậy nên lo
bảo dưỡng thân tâm, sáng chiều uống nước ngọc tuyền, gõ
răng sẽ giúp cho cường tráng, dưỡng dung nhan, khử ba
thứ trùng. Ngọc tuyền là nước bọt trong miệng, mỗi sáng
thức dậy cuốn lưỡi lên vòm họng cho nước bọt ra đầy rồi
nuốt xuống, hai hàm răng gõ nhẹ vào nhau 14 lần. Đó gọi
là phép luyện tinh mà thần được học từ Bằng Kinh, đến
nay được 178 tuổi”. Tào Tháo nghe theo, kiên trì thực
hành theo chỉ dẫn của Hoàng Phủ Long, sức khỏe tiến vượt
bậc.
Tào Tháo từng mời các nhà dưỡng sinh nổi
tiếng đương thời đến doanh trại của mình để thỉnh giáo.
“Bác vật chí” của Trương Hoa chép: “Ngụy Vũ Đế ưa thích
phép dưỡng sinh, thông hiểu phương dược, chiêu nạp thuật
sĩ bốn phương như Tả Nguyên Phóng, Hoa Đà…”. Các phương
sĩ mà Tháo mời có Cam Thỉ ở Cam Lăng, Khích Kiệm ở Dương
Thành, đều nói đã 300 tuổi. Cam Thỉ giỏi về thuật đạo
dẫn hành khí; Khích Kiệm giỏi về tịch cốc (không ăn).
Ngoài ra, Tào Tháo còn học phương thuốc và Ngũ cầm hí ở
thần y Hoa Đà, học theo các đạo sĩ Vương Chân, Lỗ Nhữ
Sinh… để đạt được trường thọ.
"Phần số dài ngắn, không chỉ do
trời"

Đương thời ở vùng Lũng Tây có đạo sĩ
Phong Hành, tự Quân Đạt, thường cưỡi trâu hái thuốc nên
người ta gọi là Thanh Ngưu đạo nhân, đã hơn trăm tuổi mà
sắc diện thiếu niên. Tào Tháo thân hành đến nơi thỉnh
giáo về phép dưỡng sinh. Thanh Ngưu đạo sĩ nói: “Thân
thường làm lụng, ăn thường giảm bớt; làm không quá mệt,
giảm không quá ít; bỏ béo nồng, bớt chua mặn, không suy
nghĩ, bỏ theo đuổi, dẹp vui giận, cẩn thận phòng sự”.
Tào Tháo tuân theo, các điều khác đều thực hiện được,
duy có hai điều là “không suy nghĩ, bỏ theo đuổi” là
không thể, vì mục đích của Tào Tháo là chiếm lấy Trung
nguyên.
Trước ngày đại bại trên sông Xích Bích,
Tào Tháo nắm cả trăm vạn binh hùng kéo xuống Giang Đông,
uy chấn Hoa Hạ. Thế mà trong đêm trăng uống rượu trên
sông, Tào Tháo cảm thấy lẻ loi trước không gian vô tận,
cảm thương đời người ngắn ngủi, sức người mỏng manh nên
cảm thán mà hát rằng: “Trăng sáng sao thưa, quạ bay về
nam, lượn quanh ba vòng, không cành để đậu”.

Tào Tháo là một người theo chủ nghĩa duy
vật cổ đại, là người hành động. Ông cho rằng con người
không thể trường sinh bất lão, mục tiêu sống là lập đại
công, nếu không thì dẫu sống hàng trăm năm cũng vô
nghĩa. Năm 63 tuổi, ông sáng tác bài “Quy tuy thọ” (Rùa
tuy sống lâu) để tỏ chí mình. Tạm dịch: “Thần quy tuy
thọ, cũng phải lìa đời/ Rắn bay cưỡi gió, thành cát bụi
thôi/ Ngựa già trong tào, chí ngoài ngàn dặm/ Anh hùng
bóng xế, tráng chí không vơi/ Phần số dài ngắn, không
chỉ do trời/ Nuôi dưỡng phần phúc/ an hưởng muôn đời”.
Đây là một áng thơ độc đáo hàm chứa triết lý dưỡng sinh.
Tào Tháo một đời nhung mã, lại bị bệnh
đau đầu thường hay phát tác, nếu không nhờ thuật dưỡng
sinh hành khí, đạo dẫn thì hẳn đã sớm quy tiên. Vì hoàn
cảnh tập luyện không thích hợp, bệnh tình phát tác, Tào
Tháo qua đời ở tuổi 66 là khá cao so thời điểm gần 2.000
năm trước, thọ hơn các nhân vật nổi tiếng cùng thời như
Lưu Bị (63), Gia Cát Lượng (58), Quan Công (58), Trương
Phi (55)…
tintucvothuat
(NgọcChi: sưu tầm) |